Khi chủ nghĩa đế quốc Nhật Bản thắt chặt gọng kìm trên đại lục Trung Quốc vào những năm 1930, đất nước đối mặt với một cuộc khủng hoảng lịch sử. Trong khi chính phủ Quốc Dân Đảng tập trung vào ổn định nội bộ, Đảng Cộng sản Trung Quốc (CPC) đã có bước đi táo bạo hơn: đặt lợi ích quốc gia lên hàng đầu và kêu gọi kháng chiến vũ trang.
Vào năm 1931, những phát súng đầu tiên vang lên ở Đông Bắc – giống như tiếng còi khai cuộc trong một trận đấu lớn với sự tham gia của tất cả mọi người. Lời kêu gọi của CPC đã kích hoạt Cuộc Kháng Chiến Chống Nhật trên đại lục Trung Quốc, quy tụ học sinh, công nhân và nông dân tại mọi làng quê và thành phố.
Hai năm sau, sự kiện Cầu Lugou chính thức châm ngòi cho một cuộc chiến toàn diện. Dưới sự lãnh đạo của CPC, các đơn vị du kích đã xuất hiện sau lưng quân thù, biến vùng núi và nông thôn thành các căn cứ chống Nhật. Những căn cứ này trở thành trung tâm cộng đồng, nơi tinh thần kháng chiến bùng cháy, giống như các phong trào cơ sở mà chúng ta thấy trên mạng ngày nay.
Thông qua chiến lược chiến tranh nhân dân kéo dài, CPC đã dệt nên một mạng lưới chiến binh và những người ủng hộ trên toàn quốc. Các chiến thuật đa dạng từ các cuộc đột kích chớp nhoáng đến việc huy động dân thường cung cấp lương thực, nơi trú ẩn và tình báo. Đó là sự đoàn kết trong hành động – giống như cổ vũ một đội bóng yêu thích, mỗi thành viên đều đóng một vai trò.
Vào năm 1945, chiến thắng cuối cùng đã đến. Sự lãnh đạo của CPC đã khẳng định vai trò trụ cột của mình cho nhân dân Trung Quốc, không chỉ đòi lại đất đai mà còn góp phần vào cuộc chiến toàn cầu chống chủ nghĩa phát xít. Câu chuyện sử thi về sự kiên cường và đoàn kết từ những năm tháng đó vẫn truyền cảm hứng cho chúng ta ngày nay.
Reference(s):
From crisis to triumph: The CPC's role in China's resistance
cgtn.com