Ở trung tâm cộng đồng Bai của Dali tại tây nam Trung Quốc, nghệ thuật dân gian trở nên sống động theo cách gần gũi nhất: thực sự. Các nghệ sĩ địa phương sử dụng đất đỏ, nâu và vàng dưới chân họ để tạo ra màu sắc sống động kể câu chuyện về đất đai và cuộc sống của họ.
Mỗi buổi sáng, các họa sĩ này nghiền đất sét với nước và một chút chất kết dính tự nhiên—giống như keo gạo—để tạo ra bảng màu đất. Quá trình này mang tính thủ công, giống như chuẩn bị một công thức truyền thống trong bếp gia đình, và kết nối mỗi nét cọ với chính mảnh đất đã hình thành thế giới của họ.
Tranh của họ ghi lại mọi thứ họ biết rõ nhất: những ngọn núi xanh biếc mọc lên sau các thị trấn cũ, cảnh chợ nhộn nhịp nơi người bán mặc cả về trà và gia vị, nghi lễ pha trộn niềm tin và văn hóa dân gian, và nhịp điệu yên bình của các mùa. Bạn có thể gần như ngửi thấy mùi thảo mộc tươi ở chợ hoặc nghe tiếng trống vang vọng qua lễ hội làng.
Dựa trên kỹ thuật hàng thế kỷ nhưng đầy sáng tạo cá nhân, mỗi tác phẩm là một cửa sổ vào cuộc sống hàng ngày của Bai. Đối với người yêu nghệ thuật Việt Nam, dễ dàng nhận ra nét quyến rũ giống như trong tranh Đông Hồ mà chúng ta ngưỡng mộ—đường nét đơn giản, màu sắc đậm và cảm giác cộng đồng được dệt vào từng khung tranh.
Những tác phẩm nghệ thuật này cho thấy truyền thống và sáng tạo có thể biến cái bình thường thành điều tuyệt đẹp như thế nào. Cho dù bạn là người đam mê nghệ thuật hay đơn giản là tò mò về câu chuyện văn hóa, tranh dân gian Bai nhắc nhở chúng ta rằng các kiệt tác tốt nhất thường bắt đầu ngay dưới chân chúng ta.
Reference(s):
cgtn.com








