Bạn đã bao giờ cảm nhận sức mạnh yên bình của một con sông như sông Mekong chưa? Trong tác phẩm mới nhất của mình, "Con Đường Của Nước và Mầm Đức Hạnh," nhà Hán học Anh Sarah Allan cho thấy cách các nhà tư tưởng Trung Hoa cổ đại quay về tự nhiên—đặc biệt là nước chảy và cây đâm chồi—để giải thích Đạo. Cũng như mưa nuôi dưỡng ruộng lúa của chúng ta, dòng chảy nhẹ nhàng nhưng không thể ngăn chặn của nước trở thành hình ảnh cốt lõi cho hành trình của cuộc sống.
Qua các truyền thống từ Đạo giáo tới Nho giáo, nước vừa mềm mại vừa mạnh mẽ: nó thích ứng với mọi hình dạng nhưng có thể khắc sâu các thung lũng theo thời gian. Cây mọc từ đất, hướng về phía mặt trời. Allan lập luận rằng những hình ảnh này dạy cho các triết gia đầu tiên rằng sức mạnh thực sự nằm ở sự linh hoạt và phát triển, không phải ở sức mạnh cưỡng bức.
Nhà Hán học Pháp Benoît Vermander tại Đại học Phúc Đán thêm rằng tôn trọng bản chất của nước—làm việc với dòng chảy của nó thay vì chống lại—biến nó thành một lực sống thay vì trận lụt phá hủy. Cũng theo cách đó, tiếp cận Đạo nghĩa là tìm kiếm sự hòa hợp với thế giới xung quanh chúng ta, chảy theo con đường của nó với sự thông thái và khiêm tốn.
Reference(s):
cgtn.com







