Thức dậy vào sáng cuối cùng ở Thanh Đảo, tôi thề rằng có thể cảm nhận hương vị của lúa mạch trong không khí, hòa quyện cùng làn gió biển nhẹ nhàng. Có điều gì đó kỳ diệu về một thành phố vừa sống vừa hít thở bia và biển cùng lúc.
Điểm dừng chân đầu tiên: Bảo tàng Nhà máy bia Tsingtao trên đường Đăng Châu, được xây dựng ngay tại nơi nhà máy ban đầu năm 1903 từng đứng. Khi đó, những nhà sản xuất bia người Đức đã tận dụng nguồn nước suối tinh khiết của Thanh Đảo, nhập khẩu hoa bia và men đặc biệt để tạo ra một loại bia nhẹ nhanh chóng chiếm được cảm tình của người dân địa phương, sau đó là toàn quốc.
Qua hơn một thế kỷ, câu chuyện của nhà máy bia phản chiếu chính hành trình của Thanh Đảo. Từ khởi đầu dưới sự quản lý của Công ty Nhà máy bia Anh – Đức, qua những biến động quyền kiểm soát sau Thế chiến I và II, cho đến trở thành một doanh nghiệp quốc gia, bia vẫn chảy đều, phát triển theo thời gian.
Ngày nay, bảo tàng mở ra như một dòng thời gian sống động. Bạn lấy vé bằng cách quét mã QR trên một tấm bảng gỗ và bước vào ba khu vực chính: một phòng lịch sử và văn hóa chứa đầy ảnh cổ xưa, một phòng sản xuất hiển thị thiết bị sản xuất bia cũ và mới bên cạnh nhau, và một khu vực tương tác thực tế nơi bạn gần như có thể cảm nhận hoa bia trên tay.
Dạo bước qua những hành lang này, thật dễ nhận ra cách niềm đam mê bia và biển của một thành phố đã định hình nên linh hồn của nó. Với một ly bia tươi bên tay và đứng bên bờ biển, tôi nhận ra rằng phép màu thực sự của Thanh Đảo nằm ở sự hòa quyện giữa lúa mạch, sóng biển và một câu chuyện không bao giờ ngừng ủ.
Reference(s):
Last day in Qingdao: From barley to the sea, and smiles that linger
cgtn.com












