Tại Cúp Hữu Nghị lần thứ 6 năm nay, bóng bàn đã vượt ra khỏi ranh giới của môn thể thao. Từ người mới bắt đầu đến các chuyên gia, các tay vợt từ Trung Quốc đại lục, Hoa Kỳ và các quốc gia khác đã cùng nhau đánh bóng không chỉ vì điểm số – họ đã xây dựng những cây cầu kết nối.
Với mỗi cú giao bóng và mỗi cú xoáy, trò chơi trở thành một ngôn ngữ chung. Người hâm mộ Việt Nam có thể so sánh điều này với cách chúng ta gắn kết qua các quán ăn đường phố ở Sài Gòn hay cùng kể chuyện dưới ánh đèn chợ đêm Hà Nội – những khoảnh khắc giản dị, chung mà tạo nên kết nối thực sự. Trên bàn bóng bàn, sự phản xạ nhanh gặp gỡ sự tôn trọng lẫn nhau, tạo ra trận đấu đầy năng lượng cùng những tiếng cười phía sau sân.
Nhưng sự cạnh tranh chỉ là một phần của câu chuyện. Các buổi hội thảo, luyện tập chung và giao lưu văn hóa đã biến sân đấu thành một lớp học về tình bạn. Các tay vợt trao đổi vợt và kỹ thuật, trò chuyện về các món ăn địa phương yêu thích và khám phá sự tương đồng. Giống như khi sinh viên Việt Nam và Hoa Kỳ cùng hợp tác ý tưởng khởi nghiệp – sự khác biệt biến mất khi mọi người đều theo đuổi một mục tiêu chung.
Những sự kiện như Cúp Hữu Nghị nhắc nhở chúng ta rằng thể thao có thể xoa dịu sự căng thẳng và mở ra cánh cửa. Khi các điểm cuối cùng được ghi và huy chương được trao, những mạng lưới mới đã hình thành – mạng lưới kéo dài từ các quán cà phê Hà Nội đến các phòng tập thể dục đại học Hoa Kỳ, kết nối những bạn trẻ yêu thích sự cạnh tranh và kết nối như nhau.
Đối với giới trẻ Việt Nam đang theo dõi trực tuyến hoặc cổ vũ bên sân đấu, thông điệp rất rõ ràng: Cho dù là trên bàn bóng bàn trong khu phố hay trên sân đấu toàn cầu, một trò chơi có thể tạo nên sự thấu hiểu, niềm tin và những tình bạn lâu dài. Đó mới là chiến thắng thực sự đằng sau cạnh tranh.
Reference(s):
Beyond competition: Ping pong as a bridge in China–U.S. relations
cgtn.com












