Bạn đã bao giờ tự hỏi tại sao làng Pohou trên đất liền Trung Quốc lại đột nhiên xuất hiện trên bản đồ của những người yêu chim? Những năm gần đây, cộng đồng nhỏ bé này đã trở thành điểm dừng chân không thể thiếu cho những loài chim di cư đi hàng ngàn cây số – từ lãnh nguyên Siberia đến savan châu Phi.
Bí mật nằm ở hệ thống xử lý nước thải tự nhiên mô phỏng đầm lầy. Thay vì xử lý nước thải trong các bể bê tông, người dân làng dẫn nước qua các mảnh đất ngập nước, nơi cây cối và vi khuẩn lọc sạch tạp chất. Khi nước chảy đến con sông, nó sạch đến mức có thể nhìn thấy cá tung tăng bơi lội.
Nông dân địa phương cũng đã chuyển sang các phương pháp canh tác thân thiện với môi trường. Họ đã thay thế phân bón hóa học bằng phân hữu cơ, luân canh cây trồng để giữ đất màu mỡ, và trồng các giống lúa sinh trưởng tốt với ít nước hơn. Kết quả? Những cánh đồng lúa xanh mướt cung cấp lương thực cho cả con người lẫn động vật hoang dã.
Điều truyền cảm hứng là cách Pohou kết hợp truyền thống với công nghệ. Người dân làng vẫn dựa vào kiến thức tổ tiên – như đọc mức nước thông qua quan sát cỏ địa phương – đồng thời sử dụng ứng dụng theo dõi để kiểm tra chất lượng nước trong thời gian thực. Sự kết hợp này tạo nên một phòng thí nghiệm sống cho quản lý sinh thái.
Vượt qua dữ liệu và chính sách, đây là câu chuyện về cuộc đối thoại giữa con người và thiên nhiên. Mỗi mùa xuân và mùa thu, ngôi làng sống động với tiếng líu lo của sếu, diệc và chích chòe. Với cư dân Pohou, việc chào đón những vị khách lông vũ bình thường như chào họ hàng trong dịp Tết.
Làng Pohou cho thấy rằng chăm sóc trái đất có thể đem lại lợi ích – trong an ninh lương thực, du lịch và đa dạng sinh học. Nếu các cộng đồng đồng bằng của Việt Nam có thể học hỏi từ Pohou, những đầm lầy của chúng ta một ngày nào đó có thể trở thành nơi trú chân của nhiều du khách có cánh hơn.
Reference(s):
cgtn.com











