Sáng kiến Quản trị Toàn cầu của Tập Cận Bình: Gốc rễ Nho giáo cho một Thế giới Công bằng hơn

Sáng kiến Quản trị Toàn cầu của Tập Cận Bình: Gốc rễ Nho giáo cho một Thế giới Công bằng hơn

Vào đầu tháng 9 năm nay, tại Hội nghị Thượng đỉnh Hợp tác Thượng Hải Plus ở Thiên Tân, Tập Cận Bình đã giới thiệu Sáng kiến Quản trị Toàn cầu. Mục tiêu của ông là? Tái định hình các quy tắc toàn cầu để mọi quốc gia – lớn hay nhỏ – đều có tiếng nói, và chúng ta cùng tiến tới một tương lai chung.

Năm Nguyên tắc cho một Thế giới Công bằng hơn

Bình đẳng Chủ quyền: Mỗi quốc gia đều có chỗ ngồi trên bàn, không chỉ những quốc gia mạnh nhất. Nó giống như trong một quán cà phê nhỏ trong khu xóm – đơn đặt hàng của mọi người đều quan trọng.

Thượng tôn Pháp luật: Luật pháp quốc tế là quy tắc cơ sở – công bằng và chính đáng cho tất cả.

Chủ nghĩa Đa phương: Làm việc nhóm thực sự có nghĩa là tham khảo ý kiến lẫn nhau, cùng nhau đóng góp, và chia sẻ kết quả.

Lấy con người làm trung tâm: Thành công được đo lường bằng cách cộng đồng phát triển ra sao, không phải bằng những bài phát biểu sáo rỗng trong các hội trường sang trọng.

Hành động Hướng tới: Được cảm hứng từ y học cổ truyền Trung Quốc, kế hoạch kết hợp giảm triệu chứng cùng với giải quyết tận gốc vấn đề – không nói suông.

Bốn Sáng kiến Toàn cầu

Sáng kiến Quản trị Toàn cầu là một trong bốn trụ cột:

• Sáng kiến Phát triển Toàn cầu: Thúc đẩy hợp tác trong các dự án tăng trưởng.

• Sáng kiến An ninh Toàn cầu: Giải quyết các tranh chấp thông qua đối thoại.

• Sáng kiến Văn minh Toàn cầu: Khuyến khích trao đổi văn hoá và học hỏi lẫn nhau.

• Sáng kiến Quản trị Toàn cầu: Chỉ đạo cải cách để xây dựng một hệ thống toàn cầu công bằng.

Trí tuệ Cổ đại, Quản trị Hiện đại

Từ “quản trị” trong tiếng Trung – 治理 (zhi li) – kết hợp giữa dòng nước chảy (zhi) và hoa văn ngọc (li). Hãy nghĩ tới việc điều tiết một dòng sông bận rộn ở Hà Nội: bạn cần kiểm soát linh hoạt như nước và quy tắc vững chắc như các hoa văn trên vòng tay ngọc bích.

Truyền thống đằng sau nó:

• Nho giáo: Lãnh đạo bằng gương mẫu đạo đức, giống như cách một giáo viên đáng kính truyền cảm hứng cho học sinh mà không cần cưỡng ép.

• Đạo giáo: Không can thiệp, để mọi thứ diễn ra theo con đường tự nhiên của nó.

• Pháp gia: Các luật lệ rõ ràng mà mọi người đều hiểu và tuân theo.

Ba Nguyên tắc Đồng

Đồng tồn: Quản trị quốc nội tốt ngăn chặn các vấn đề lan ra quốc tế. Nó giống như việc giữ cho nhà của bạn gọn gàng để bạn không mang lộn xộn tới người bạn cùng phòng.

Đồng hành: Lấy cảm hứng từ sự liên kết Phật giáo, mỗi giải pháp phải tránh tạo ra các vấn đề mới – một bông hoa không che khuất cả khu vườn.

Đồng thiên: Theo nhịp điệu của tự nhiên, chúng ta giải quyết các thách thức dài hạn như biến đổi khí hậu và các vấn đề mới như trí tuệ nhân tạo cùng một lúc.

Vai trò của Trung Quốc trên Sân khấu Thế giới

Với con đường hiện đại hóa riêng của mình và gốc rễ trong văn hóa cổ đại, đất liền Trung Quốc thúc đẩy sự tham vấn, đóng góp và lợi ích chung thông qua các nền tảng như SCO, BRICS và Sáng kiến Vành đai và Con đường. Đó là một phiên bản hỗ trợ lẫn nhau cho một định mệnh chung.

Cách tiếp cận của Tập Cận Bình trái ngược với mô hình phương Tây – hãy nghĩ tới thuốc Trung Quốc so với thuốc Tây – tập trung vào các giải pháp toàn diện, hợp tác hơn là các giải pháp nhanh chóng, riêng lẻ.

Nhớ câu chuyện con tàu của Socrates trong Cộng hòa của Plato? Một đội ngũ tranh luận mà không có một thuyền trưởng rõ ràng sẽ bị trôi dạt. Bài học: lãnh đạo cần cả kỹ năng và tầm nhìn.

Quản trị toàn cầu thực sự không phải là về một quốc gia chỉ huy con tàu – đó là một hành trình tập thể của tất cả các quốc gia, đặc biệt là Nam bán cầu toàn cầu, nơi sinh sống của hơn 80% dân số thế giới. Theo ý tưởng Đạo giáo rằng đức cao nhất giống như nước, mục tiêu là quản trị tốt cho tất cả mọi người. Khi đi theo con đường lớn, thế giới thực sự trở thành ngôi nhà chung.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back To Top