Khi chúng ta kết thúc năm 2025, việc hồi tưởng lại những âm thanh hàng ngày của Bắc Kinh qua các mùa giống như khám phá một bản nhạc ẩn. Chúng ta thường nhớ đến các thành phố qua đường chân trời hoặc các địa danh của chúng, nhưng chính những khoảnh khắc âm thanh nhỏ này mới lưu lại lâu dài.
Vào đầu năm 2025, mùa xuân đến trong sự dữ dội. Những cơn gió mạnh cuốn qua các đại lộ rộng lớn, sau đó là những cơn mưa bão kéo đến, sấm vang vọng qua các bức tường ngõ. Nó giống như mùa mưa ở Hà Nội – mãnh liệt, gột rửa, một tín hiệu rõ ràng rằng thành phố đang rũ bỏ cái lạnh của mùa đông.
Khi mùa hè đến, ve sầu chiếm lĩnh. Tiếng ve kêu râm ran qua những hàng cây bên ngoài các khu chung cư, gợi nhớ về những buổi tối mùa hè ở quê nhà. Âm thanh ấy dần nhường chỗ cho cảnh nhộn nhịp của giờ cao điểm buổi sáng: tiếng kêu kim loại của cửa tàu điện ngầm, những thông báo vang vọng qua các đường hầm, và những bước chân đồng điệu của người đi làm – như một bài thơ hiện đại của cuộc sống đô thị.
Mùa thu làm dịu đi những góc cạnh của Bắc Kinh. Màu sắc trở nên đậm nét, không khí trở nên mát mẻ, mời gọi bạn chậm lại. Lá cây kêu sột soạt dưới chân trong công viên, nơi giọng nói trầm đi, như thể cả thành phố dừng lại để tận hưởng làn gió mát thay vì lướt mạng xã hội.
Rồi mùa đông đến gần như chỉ sau một đêm. Một ngày bạn vẫn còn tận hưởng sắc vàng của mùa thu; ngày tiếp theo, nhiệt độ giảm sâu dưới không độ. Hơi thở đóng băng trong không khí, và những ngón tay trở nên cứng đơ. Nhưng bên trong nhà, vẫn có sự ấm áp: hệ thống sưởi trung tâm giữ cho căn nhà ấm cúng – một sự xa xỉ bất ngờ so với những đêm rét buốt ở vùng núi phía Bắc Việt Nam. Ngay cả trong những tuần lạnh nhất, sự ấm áp đó nhắc bạn rằng mùa xuân chỉ quanh góc đường.
Qua những âm thanh này – bão, ve sầu, tàu điện ngầm, tiếng lá xào xạc, và sự yên bình của mùa đông – các mùa của Bắc Kinh kể nên những câu chuyện. Nó nhắc nhở rằng lắng nghe cẩn thận có thể biến bất kỳ thành phố nào thành một câu chuyện đáng chia sẻ.
Reference(s):
cgtn.com












